lundi 20 avril 2015

Nhân ngày 30 tháng 04





HÒA HỢP-HÒA GIẢI? KHÔNG BAO GIỜ!. NẾU....
bài của Ns Tô HẢI
Nhân
ngày 30 tháng tư thứ 35 đến ,tớ nằm đọc cả trăm bài viết rất chi là
chân thành của nhiều nhà chính trị,trí thức, văn nghệ sỹ, nhà báo của
"phe thắng", đề xuất với "phe thua".... Tớ cũng chẳng còn muốn nhắc lại
những lời nói hay ho và rất... "chính trị" của ông Trần văn Trà là
"Người Việt nam không có ai thắng, ai thua. Chỉ có Đé Quốc Mỹ là thua",
(được ông Nguyễn Thành Tài,,phó chủ tịch UBND t/pHCM thận
trọng nhắc lại nguyên xi vế một ,nhưng bỏ vế hai , trên HTV tối qua.)
Tớ chỉ thương cho mấy "hạt muối bỏ biển" (ý của thi-nhạc sỹ N.T.T) đã
không nói hết được những gì là gan ruột của mình về giấc mơ hòa hợp
không bao giờ thanh hiện thực,.... mà khăng định rứt khoát về 4 cái chữ
hòa giải- hòa hợp như sau : KHÔNG! KHÔNG BAO GIỜ CHUYỆN ĐÓ TRỞ THÀNH
HIỆN THỰC! NẾU... Lý do:

-Làm
sao
có thể hòa giải-hòa hợp với hàng vạn gia đình, con cháu họ khi cha
ông họ bị cướp sạch ruộng đất, nhà cửa, bị đấu tố rồi giết hại bằng đủ
kiểu dã man như thời Trung Cổ bởi những Đoàn, Đội Cải cách ruộng đất cơ
chứ?

-Làm
sao
có thể hòa giải với cả triệu người vì quá sợ cải cách mà bỏ cả quê
hương bản quán mồ mả cha ông,mà bồng bế nhau chay vô Nam ? rồi còn bị
người ta tuyên truyền là bị "cưỡng ép,theo Chúa vào Nam"? (trong đó có
toàn bộ gia đình,bó,mẹ,anh em, họ hàng tớ,không ai theo Đạo Công Giáo
cả!)

-Làm
sao
có thể hòa giải với hàng triệu gia đình , sau chiến thắng Điện
Biên, phải bỏ hết của cải, nhà cửa ,xưởng máy "di cư"vô Nam để tìm tự
do.Những người ở lại, thì mất hết sau các đợt cải tạo tư sản, cải tạo
nhà đất ,bị tịch thu từ cái máy may đến cửa hàng không quá 3 mét ở các
phố hàng Đào, hàng Ngang ,hàng Trống.... và nhiều nhà hơi cao, cửa hơi
rộng cũng bị tịch thu hoặc bố trí cho thành phần cốt cán vào ở cho đến
nay cũng "cấm đòi lại!". (Giới văn nghệ cũng có hàng trăm người hoặc
mất béng nhà cửa,hoặc "chiếm đóng"tọa hưởng kỳ thành trong nhà người
khác cho tới hôm nay.)Cứ hỏi xem vợ NSND Đặng nhật Minh xem vợ ông
,pianist Phương Nghi,có cái nhà to đùng ở phố hàng Chuối bị trưng thu
làm trụ sở Hội L H P N V N nay đã đòi được hay chưa? Hỏi hàng vạn người
bị kiểm tra hành chính (sau 75) chỉ vì có nhà cao hơn 2 tầng (!?) nên
bị tịch thu chỉ bằng một "lệnh mồm" xem có ai được xin lỗi và trả lại
cùng với tủ lạnh, tivi có sẵn trong nhà, mà người ta khuân từ vùng mới
"giải phóng" ra , chứ chẳng chiếm đoạt , bóc lột của ai xem. Có ai đuợc
trả lại chưa?Tớ tin là chưa vì tớ có ông anh họ ,Tô Ninh, chẳng phải tư
sản, chẳng phải địa chủ mà còn là cựu chiến binh -cựu nhà báo nữa cũng
bị "đánh" một cách bất hợp pháp như thế ,đến nay gần chết vẫn...chưa
được trả lại ngôi nhà Hàng Bông Nhuộm! Làm sao hòa giải với ông ấy chứ? Cứ
hỏi dân Nam Định, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, các ngài đã xông vào
tiệm Đức Lai, phố Cửa Đông ( nay gọi là Lê Hồng Phong) tịch thu hàng
trăm quạt điện Marelli, hàng ngàn kí len và tất cả tài sản do lao động
và cần kiệm mà có. Người dân Nam Định cũng không quên khi cách mạng
thàng tám ra đời, ông Đức Lai đã hiến nửa tài sản cho cách mạng để mua
vũ khí của lính Tưởng Giới Thạch lúc đó dùng đánh Tây

-Làm
sao
hòa giải với con cháu những người văn nghệ sỹ, trí thức bị đi tù
không án, không thời hạn, thậm chí ra tù cũng chết dần chết mòn cả thể
xác lẫn sự nghiệp, dù hôm nay có đền bù một cái giải thưởng này nọ kèm
theo tí tiền còm nhưng không một lời xin lỗi!! Tớ không tin con cái,
cháu chắt họ thôi căm thù đâu!

-Làm
sao
có thể hòa giảỉ với hàng triệu gia đình có cha,ông là sỹ quan phía
"bên kia"bị đánh lừa bằng những lời hứa hẹn kiểu ông Trần văn Trà
"Người Việt Nam không ai thắng ai thua,Chỉ có Đế Quốc Mỹ là thua
thôi!",đã hồ hởi (?) đi "học tập mang theo lương thực 10- 20" ngày để
rồi bị đi mút mùa ở các trại cải tạo nơi rừng sâu nước độc,để ỏ nhà vợ
con bị xua đi kinh tế mới... và không ít người đã mất xác cho đến nay,
bao gia đình vẫn phải về tìm hài cốt ở những nơi chồng, cha họ đã từng
bị "học tập",dưới danh nghĩa "khúc ruột ngàn dặm" một cách đắng cay và
mai mỉa...

-Làm
sao
có thể hòa giải-hòa hợp với những người phải bỏ nước ra đi ,sống ở
quê người, những người bị làm mồi cho cá mập đại dương, cho lũ cướp
biển, bỏ lại tất cả của cải ,nhà cửa, xe cộ cho mấy ông cán bộ lấy làm
chiến lợi phẩm ? Cho đến tận hôm nay ,mỗi lần về "du lịch thăm quê"nhìn
ngôi nhà mình ,cửa hàng mình, xưởng máy mình nay đã trở thành "của
riêng" của mấy ông cán bộ Cộng Sản đang làm chủ hợp pháp có đầy đủ giấy
đỏ ,giấy hồng mà chỉ dám đi qua mà chửi đổng? (Riêng giới văn nghệ sỹ
,cho tới hôm nay cũng được làm chủ ít nhất cả trăm villa của những "kẻ
thua phải bỏ chay",có vị do "bán đi kiếm cái nhà ngoại ô" nay đã có
trong tay cả mấy ngàn cây vàng. Các vị này muốn hòa giải bằng cách trả
lại cho các khổ chủ hợp pháp của các tài sản kia để tiến tới hòa
giải-hòa hợp không? Chắc chắn là KHÔNG !


còn hàng ngàn,hàng vạn thứ chủ trương, hành động gây thù, gây oán ngàn
đời không rửa sạch ,xảy ra suốt hơn 60 năm tớ sống và làm việc trong
"kinh hoàng và sợ hãi thường trực" nữa.....Cho nên tớ mới nghĩ rằng: 
CHỈ KHI NÀO,NHỮNG KẺ GÂY NÊN THÙ HẬN NHÌN RA LÀ MÌNH CÓ TỘI THÌ MAY RA SỰ
HẬN THÙ MỚI ĐƯỢC DẦN DẦN ĐƯỢC NGUÔI NGOAI.(tớ xin phép nhấn mạnh hai
chữ "dần dần" chứ không thể là ngày một ngày hai) 

Cụ
thể giấc mơ của tớ là :Có một ngày nào đó nước ta có một vài ông to dám
nói ra những gì các ông Goóc-Ba-Chốp, En-Xin ,Putin và gần đây cả
Medvedev nữẵ ĐÃ NÓI VÀ LÀM thì chẳng cần hô hào,mọi người sẽ lại gần
nhau để tìm ra cách hòa hợp hòa giải....Bằng không thì...không bao giờ
có ,với cái kiểu CHO PHÉP ĐỰOC HÒA GIẢI, cả! 
Tớ cũng mong ước các vị nào đó có vai trò nặng kí trong "Đảng- Chính- Phủ"hãy tuyên bố đột phá (như Khơ-rút-xốp ở Đai Hội XX ấy) 

"ĐẢNG
của chúng tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giải phóng dân tộc,nay
trước nhiệm vụ xây dựng đất nước,đưa cuộc cách mạng kinh tế,khoa học,xã
hội và nhân văn lên tầm cao mới,chúng tôi thấy không đủ tài năng và trí
tuệ.Vậy xin nhường quyền lãnh đạo đất nước cho mọi nhân tài không phân
biệt chính kiến,tôn giáo,đảng phái.... ra lãnh đạo đất nước bằng một
cuộc tuyển cử thật sự công bằng,văn minh"..

Chỉ
lúc ấy,mọi giấc mơ về hòa giải-hòa hợp mới thực sự bắt đầu. Bằng không
thì đúng như anh Nguyễn Trọng Tạo,"Làm sao để không còn 30 tháng 4" CHỈ
LÀ NHỮNG HẠT MUỐI BỎ BỂ MÀ THÔI!



* Nguyễn Hưng Quốc blog

Lâu
nay, trong lãnh vực chính trị, một trong những chữ chúng ta, nhất là
những người đang sống ở hải ngoại, thường nghe nhiều nhất là chữ “hoà
giải”. Đó cũng là một trong những chữ gây tranh cãi nhiều nhất. Một số
người đồng ý. Nhưng một số người khác lại chống đối kịch liệt. Không có
kết quả điều tra nào cụ thể, nhưng tôi tin là con số những người chống
đối cao hơn hẳn. Cứ nhìn vào các cuộc biểu tình đây đó hay trên báo chí
và diễn đàn trên internet thì thấy ngay.

Nhưng tại sao người ta lại chống đối một điều dễ ngỡ là tốt đẹp như thế?

Trước
hết, cần lưu ý: không phải chỉ có người Việt chúng ta mới nói đến
chuyện hoà giải. Trên thế giới, trong mấy thập niên vừa qua, người ta
cũng bàn nhiều đến vấn đề hoà giải. Lý do rất dễ hiểu: không có thời
đại nào trong lịch sử, nhân loại lại bị chia rẽ một cách dữ dội và đối
xử với nhau một cách độc ác như trong thế kỷ 20 vừa qua. Đệ nhất thế
chiến. Đệ nhị thế chiến. Chiến tranh lạnh. Chủ nghĩa apartheid. Chủ
nghĩa cộng sản. Xung đột sắc tộc. Hàng trăm triệu người bị giết chết.
Hàng mấy trăm triệu người bị thương tật. Vết thương dai dẳng. Thù hận
chồng chất. Đối diện với thực trạng ấy, hầu như ai cũng thấy hoà giải
là một điều cần thiết. Không thể xây dựng một xã hội hoà bình và giàu
mạnh và không thể an tâm hướng tới tương lai khi thương tích trong tâm
hồn hàng triệu nạn nhân hay con cháu nạn nhân chưa được lành lặn, khi
cảm giác nghi kỵ và thù hằn chưa được xoá bỏ. Bởi vậy, từ khoảng đầu
thập niên 1990 đến nay, giới lãnh đạo nhiều quốc gia ráo riết đẩy mạnh
quá trình hoà giải. Hoà giải giữa các quốc gia từng có thời thù nghịch
và tàn sát nhau như giữa Nhật Bản và Trung Hoa, giữa Nhật Bản và Hàn
Quốc, giữa Indonesia và East Timor, giữa Đức và một số quốc gia Bắc Âu.
Hoà giải trong nội bộ từng nước như giữa người Mỹ và người gốc Phi châu
từng bị bán hoặc đày sang châu Mỹ làm nộ lệ thế kỷ trước, giữa người Úc
và thổ dân, người Tân Tây Lan và người Maori, giữa người Nam Phi và
người da trắng từng thống trị và đàn áp họ, v.v...

Nếu hoà giải là xu hướng chính của thời đại, tại sao nhiều người Việt ở hải ngoại lại chống đối chuyện hoà giải?


do đầu tiên, theo tôi, là vì vết thương của người Việt Nam còn quá mới.
Chiến tranh kết thúc mới 35 năm. Các trại cải tạo mới đóng cửa cách đây
chưa tới 20 năm. Những người trải qua những kinh nghiệm thảm khốc trong
chiến tranh cũng như những kinh nghiệm cay đắng trong các trại cải tạo,
và tiếp theo, kinh nghiệm hãi hùng trong vượt biên vẫn còn sống và
nhiều người vẫn còn tham gia tích cực vào các sinh hoạt chính trị, dù ở
thế yếu, xa lắc ngoài đất nước.

Tuy
nhiên, đây không phải là lý do không thể vượt qua được. Nỗi đau bị kỳ
thị chủng tộc ở Nam Phi còn mới hơn nhiều. Mâu thuẫn giữa Indonesia và
East Timor lại càng mới hơn nữa. Vậy mà ở các nước ấy, quá trình hoà
giải được tiến hành khá tốt đẹp.

Bởi vậy, theo tôi, lý do thứ hai này quan trọng hơn: chúng ta thiếu sự tin cậy đối với nhau.

Nói
đến tin cậy là nói đến góc nhìn từ phía các nạn nhân. Một trong những
chấn thương lớn nhất của các nạn nhân là sự đổ vỡ niềm tin đối với
chính quyền. Không phải ngẫu nhiên mà câu nói “Đừng tin những gì cộng
sản nói; hãy nhìn những gì cộng sản làm” lại trở thành cực kỳ phổ biến
sau năm 1975. Như một thứ danh ngôn. Không chừng đó là câu nói để đời
duy nhất của ông Nguyễn Văn Thiệu trong suốt 8 năm làm Tổng thống Việt
Nam Cộng Hoà (1967-1975). Không thể nói đến hoà giải khi niềm tin ấy
chưa phục hồi. Nhưng niềm tin chỉ có thể phục hồi từ công lý. Bởi vậy,
ở đâu quá trình hoà giải cũng đều bắt đầu bằng sự thừa nhận sự thực.
Nước Đức không thể hoà giải với người Do Thái hay nhiều quốc gia khác
từng bị chiếm đóng ở châu Âu nếu cứ khăng khăng phủ nhận các tội ác của
Nazi, đặc biệt, sự tồn tại của Holocaust. Nhật Bản không thể hoà giải
với nhiều quốc gia Á châu, nổi bật nhất là Trung Quốc và Hàn Quốc, nếu
không thừa nhận những tội ác chiến tranh của họ ở thập niên 1940.

Chính
vì thế, quá trình hoà giải thường bắt đầu bằng một lời xin lỗi chính
thức. Một trong những đặc điểm nổi bật nhất trong sinh hoạt chính trị
thế giới thời hậu-Chiến tranh lạnh là việc công khai hoá niềm ân hận
đối với những lỗi lầm trong quá khứ. Năm 1990, Tổng thống Mỹ George
Bush đã xin lỗi 120 ngàn người Mỹ gốc Nhật bị giam cầm trong thời Đệ
nhị thế chiến. Cũng năm 1990, Mikhail Gorbachev bày tỏ sự ân hận sâu
sắc trước việc Stalin giết chết 15 ngàn viên chức người Ba Lan tại
Katyn Forest vào năm 1940. Đức giáo hoàng John Paul đệ nhị xin lỗi về
việc Giáo hội Công giáo đã thất bại trong việc cứu giúp người Do Thái
khỏi thảm hoạ Holocaust. Nữ hoàng Elizabeth II của Anh công khai xin
lỗi việc nước Anh tàn sát người Maori ở Tân Tây Lan trước đây. Thủ
tướng Anh Tony Blair xin lỗi về trách nhiệm của Anh trong nạn đói ở
Ireland vào thế kỷ 19. Năm 1998, Tổng thống Bill Clinton xin lỗi người
châu Phi về vai trò của Mỹ trong việc buôn bán nô lệ thế kỷ trước. Ở
Nhật, năm 1993, Thủ tướng Morihiro Hosokawa bày tỏ sự ân hận và xin lỗi
về những tội ác mà nước Nhật đã gây nên thời Đệ nhị thế chiến. Năm
1995, Thủ tướng Tomiichi Murayama lại xin lỗi lần nữa. Năm 1998, trong
dịp gặp gỡ với Tổng thống Hàn Quốc Kim Dae Jung, Thủ tướng Keizo Obuchi
lại xin lỗi lần nữa, nhắm chủ yếu vào những nạn nhân người Hàn Quốc.
(1) Riêng ở Úc, đầu năm 2009, Thủ tướng Kevin Rudd đã chính thức xin
lỗi người thổ dân tại Úc về những chính sách sai lầm của người da trắng
trong quá khứ.

Những
lời xin lỗi công khai và chính thức như thế chứng tỏ sự thành tâm và
thiện chí của các chính phủ nhằm hàn gắn những rạn nứt trong xã hội và
giữa các quốc gia để mọi người có thể thanh thản xếp chuyện quá khứ lại
hầu hướng tới tương lai, một tương lai hoà thuận và hợp tác. Đó là yếu
tố đầu tiên cần có để tạo nên sự tin cậy.


các nước, mọi lời xin lỗi đều đi liền với sự đền bù. Trong hoàn cảnh
Việt Nam, tôi không nghĩ sự đền bù là cần thiết, nhất là đối với những
người Việt hiện đang sống ở hải ngoại. Thành thực mà nói, họ đã được
đền bù. Không phải Việt Nam đền bù. Mà là quốc tế đền bù khi cứu vớt họ
từ trên các chiếc thuyền vượt biển mỏng manh hoặc khi chấp nhận cho họ
định cư ở các quốc gia tự do, từ đó, bản thân họ và con cháu họ được
hưởng một cuộc sống an lành và no ấm, được hưởng các điều kiện giáo dục
và an sinh xã hội thuộc loại hoàn hảo nhất thế giới. Họ không cần đền
bù. Nhưng họ cần một lời xin lỗi, hoặc ít nhất, một sự nhìn nhận sai
lầm từ chính phủ, như một điều kiện đầu tiên xác lập lại niềm tin cậy
đã bị đánh mất.

Nhìn
nhận sự thực, trong đó có việc nhìn nhận những sai lầm trong quá khứ,
chỉ là bước đầu. Một sự tin cậy thực sự chỉ có thể được hình thành qua
hành động. Và bằng những chính sách cụ thể. Nhiều người nêu lên yêu
sách giải tán đảng Cộng sản hoặc xoá bỏ điều 4 trong Hiến pháp liên
quan đến việc độc quyền lãnh đạo đất nước của đảng Cộng sản. Tôi cho
những yêu sách như thế là lý tưởng nhưng rất ít có tính khả thi. Không
bao giờ có chuyện một đảng cầm quyền tự động giải tán hay từ bỏ quyền
lực khi chưa bị đẩy vào thế ở đường cùng cả. Mà trong tình hình chính
trị quốc nội cũng như quốc tế hiện nay, có lẽ còn lâu đảng Cộng sản mới
bị đẩy vào cái thế đường cùng ấy. Bởi vậy, thực tế hơn, chúng ta chỉ
đặt ra một yêu sách: vì đất nước. Vấn đề đảng nào cầm quyền không quan
trọng bằng vấn đề lý tưởng xây dựng một đất nước thực sự giàu mạnh, tự
do và bình đẳng. Cơ sở để nhìn nhận và đánh giá lý tưởng ấy là các
chính sách.

Nhưng
vấn đề là: hiện nay đảng Cộng sản có thực sự vì đất nước hay không? Có
rất nhiều bằng chứng cho thấy là không. Ít nhất, với họ, đất nước không
quan trọng bằng quyền lợi của chính họ. Có ai đó tóm tắt cái thế tiến
thoái lưỡng nan của đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay một cách rất tài
tình: “Theo Trung Quốc thì mất nước; theo Mỹ thì mất Đảng”. Theo ghi
nhận của nhiều người, dường như đảng Cộng sản đang chọn: thà mất nước
còn hơn mất Đảng.

Tuy
nhiên, điều này đã được nhiều người phân tích, tôi không muốn nhắc lại.
Tôi chỉ xin nhấn mạnh một điểm: ít nhất với cộng đồng người Việt ở hải
ngoại, chính quyền Việt Nam hoàn toàn không quan tâm đến lý tưởng xây
dựng đất nước. Ý định hoà giải với cộng đồng người Việt chỉ xuất phát
từ mưu đồ biến cộng đồng thành công cụ của họ, nhằm phục vụ cho lợi ích
của chính họ mà thôi. Có thể thấy rõ điều này qua bức thư Thứ trưởng Bộ
ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn gửi Dân biểu Mỹ Cao Quang Ánh ngày 31 tháng
3 vừa qua. Trong thư, ông Nguyễn Thanh Sơn viết:

“Chúng
tôi tin tưởng rằng với thiện chí của Uỷ ban Nhà nước về người Việt Nam
ở nước ngoài, với vị trí và uy tín của Ngài trong Chính quyền Mỹ cũng
như trong cộng đồng người Việt sở tại... với những gì Ngài đã tận mắt
chứng kiến và thực sự cảm nhận qua chuyến về Việt Nam vừa rồi, tôi huy
[sic] vọng Ngài sẽ cùng hợp tác với chúng tôi để chúng ta có những cuộc
trao đổi cởi mở, thẳng thắn nhằm đem lại lợi ích thiết thực góp phần
xây dựng cộng đồng người Việt Nam tại Hoa Kỳ nói riêng và trên thế giới
nói chung thành cộng đồng người Việt ở hải ngoại thực sự đoàn kết vì
Quê hương đất nước ruột thịt của mình.” (2)

Xin
hãy lưu ý đến mệnh đề cuối: “nhằm đem lại lợi ích thiết thực nhằm xây
dựng cộng đồng người Việt Nam tại Hoa Kỳ nói riêng và trên thế giới nói
chung...”

Mục
tiêu của hoà giải, như thế, chỉ nhằm “xây dựng cộng đồng người Việt
Nam” ở hải ngoại. “Xây dựng” theo chiều hướng nào? Theo chiều hướng
“đoàn kết” với chính quyền trong nước! Nghĩa là, nói cách khác, để biến
thành công cụ của chính quyền!

Vậy mà cũng gọi là “hoà giải” sao?

À,
tự nhiên sực nhớ chuyện năm 2005 chính quyền Việt Nam đã vận động chính
quyền Indonesia và Malaysia đập bỏ tấm bia tưởng nhớ những người bị
chết trên đường vượt biển ở đảo Galang và đảo Bidong, nơi dừng chân của
cả hàng trăm ngàn người tị nạn Việt Nam trước khi được định cư ở một
quốc gia thứ ba nào đó.

Chỉ có hai tấm bia nhỏ nhoi ở hai hòn đảo heo hút như vậy mà họ cũng không chịu nổi. Thì nói đến chuyện hoà giải làm gì cho mệt.



**
__._,_.___
 Hãy Trân Trọng Ý Nghĩa Quốc Hận 30 Tháng Tư
1. Ngày Quốc Hận là một Biểu Tượng
Ngày 30 tháng Tư năm 2013 tới đây, chúng ta người Việt Hải Ngoại và một số đông người  trong nước cùng kỷ niệm Ngày Tang, Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư, vì Quốc Hận là một Biểu Tượng, một Ngày Tang Lớn cho lịch sử cận đại của Quốc Gia Việt Nam và Dân tộc Việt Nam   
30 tháng Tư năm 1975, quân đội Cộng sản Bắc Việt tràn vào thủ đô Sài gòn. Và ngay ngày ấy, để đánh dấu rằng “họ đã thắng trận”, đã dùng xe tăng ủi sập cổng Dinh Độc Lập, biểu tượng cơ quan lãnh đạo  hành chánh tối cao của chế độ và chánh quyền Việt Nam Cộng Hòa.
Biểu tượng hàng đầu của một chế độ bị ủi sập ! Lúc bấy giờ Tổng thống Dương Văn Minh và tất cả nội các của chánh phủ cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa đã lên tiếng kêu gọi toàn thể Công Dân Cán Chánh Cán Việt Nam Cộng Hòa bỏ súng ngưng chiến, ở tại chổ, chờ “người anh em phía bên kia” đến đế tiếp thu cơ sở và dụng cụ, để trao quyền quản trị, trong trật tự và không hổn loạn.  Dinh Độc Lập lúc bấy giờ, cũng như bao cơ sở hành chánh đều mở cửa, mở rào, mở cổng, chờ đón quân đội “phe thắng trận” đến tiếp thu.
Đó là một cử chỉ của một chế độ văn minh. Buông súng không đánh nhau, nhưng vẫn ở tại chổ, không rã ngũ, tan hàng, giữ trật tự, để tránh những cướp bóc, hôi của, trả thù cá nhơn giữa những láng giềng với nhau. Giữ trật tự, an ninh xã hôi để không có những nạn nhơn giờ “thứ 25” ! Nhờ vậy quân đội Cộng sản Bắc Viết tiến vào Sài gòn trong một không khí khá yên ổn. Khác với những cuộc chiến khác ở nhiều quốc gia trên thế giới. Một thí dụ gần đây thôi, ngay ngày đầu tiên khi quân đội Mỹ vào thủ đô Bagdad, dân chúng Bagdad xuống đường hổn loạn, giết nhau, ăn có, hôi của, cướp của. Thừa nước đục thả câu, Viện Bảo tàng Quốc gia Irak bị dân chúng ùa vào cướp của. Những kỷ niệm, những bảo vật, tài nguyên quốc gia, trưng bày đều bị ăn cắp. Miển có tý đá quý, miển có tý vàng tý bạc,  đều bị dân chúng cướp sạch, ngày nay gia tài cổ lịch sử của Irak, một trong những cái nôi văn minh của nhơn loại vẫn chưa hoàn toàn tìm lại đầy đủ. Trái lại, lúc bấy giờ, mặc dù trong tình trạng hổn quân, hổn quan, dân chúng Sài gòn, quê hương chúng ta,  tuy cũng có những người nghèo vậy, thậm chí nghèo lắm, nhưng, không một vụ cướp bóc, hôi của, cướp của, hay có chăng thì chắc chắn là rất hiếm vì không nghe một ai nói đến. Quân lực Việt Nam Cộng hòa vâng lệnh Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa, mặc dù mới được lãnh nhiệm vụ, vẫn kỷ luật quân đội, vẫn hệ thống quân giai, vâng lệnh, phục tòng,  vì đấy là lệnh của vị Tổng Tư lệnh tối cao của mình, đã buông súng, không đánh nhau nữa. Các cổng, các cửa, các ngõ của  các cơ quan rộng mở, chờ Quân đội phe thắng trận tiếp thu. Tại sao xe tăng quân đội Cộng sản ủi sập rào Dinh Độc Lập ? Nếu không, chỉ để làm nhục ?
Đấy là một cử chỉ thiếu Văn Minh. Hay đúng hơn thiếu Văn Hóa ! Một cử chỉ của một nhóm người Thất Học !
Đừng trách  anh trưởng xa chiến xe tăng ủi sập rào Dinh Độc Lập ! anh trưởng xa chỉ  “thiếu tư cách người tử tế” thôi,  và, người viết chúng tôi thông cảm, vì chúng ta không thể đòi hỏi một anh nông dân thiếu học, không đủ  trình độ văn minh, vì không được huấn luyện,  hiểu được những cử chỉ “ anh hùng mã thượng” ( gentlemen)  hiểu được cái dũng, cái hùng, nhưng vẫn mã thượng của một người sĩ quan, của một người lãnh đạo đoàn thể (leadership), như các sĩ quan của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã được huấn luyện qua các quân trườngmiền Nam. Nhưng tôi chê trách những người lãnh đạo chế độ Cộng sản, Nhà cầm quyền nước Việt Nam. Từ ngày ấy đến nay, vì mãi đến những ngày sau và mãi đến cả ngày nay, không một vị lãnh đạo nào của chế độ Công sản, phe thắng trận, kẻ toàn thắng, được vinh quang trong chiến thắng,  nói một lời gọi là “ Phải chăng” !” Phải Đạo” ! Đó là một cử chỉ thiếu Văn Minh do một Não trạng kém Văn Hóa.
Đó là lý do tại sao Ngày 30 tháng Tư là Ngày Quốc Hận.

Hai địch thủ đánh nhau, thắng thua là chuyện thường tình. Nhưng kể thắng người thua vẫn phục nhau, vẫn nễ , vẫn trọng nhau.

 - Nội chiến Bắc Nam Mỹ chẳng hạn, khi quân đội miền Nam thua trận, tướng miền Bắc cấm các chiến sĩ miền Bắc  không được reo hò, cổ vũ, trân trọng chào các người thua trận, giúp đở họ, chia lương thực với họ. Trả lừa, trả ngựa, giúp họ trở về  quê quán với gia đình, có lừa có ngựa để cày để cấy, làm ăn. Quân đội miền Bắc nước Mỹ không làm nhục quân đội miền Nam nước Mỹ.

  - Đó là chuyện Tây. Còn chuyện Ta, trong lịch sử Việt Nam, Vua Lê Lợi khi thắng trận cho giúp đở cho binh sĩ, quân lính nhà Minh trờ vế Tàu.

  - Sau trận Thế chiến 2 quân đội Đức thua trận giải ngũ được phe đồng minh thắng trận giúp đở trở về quê quán làm ăn, xây dựng lại cuộc đời. Quân đội Nhựt thua trận cũng vậy, cũng được đối đãi tử tế !  Dỉ nhiên quân đội đồng minh thắng trận chiếm đóng Đức quốc, quân đội Mỹ chiếm đóng nước Nhựt. Họ còn chia nước Đức thành 4 vùng quân quản do quân đội 4 quốc gia thắng trận quản trị điều hành. Dỉ nhiên các tướng lãnh và sĩ quan cao cấp quân đội Đức, vì có tội diệt chủng, đều bị đưa ra Tòa án Nuremberg xử. Luật Pháp, Công lý nhưng đối xử Văn Minh. Và phe Đồng Minh đứng đầu là Huê Kỳ đã xây dựng lại nước Đức thua trận, mặc dù Đức có tội diệt chủng, có tôi ác nhơn loại. Và nước Đức nhờ chương trình tái tạo giúp đở Marshall ấy đã trở thành một cường quốc Âu châu ! Đó là một đối đãi văn minh giữa người thắng trận đối với người thua trận, tuy giữa hai quốc gia khác nhau. 

Đằng này, cùng dân Việt Nam, cùng nghĩa đồng bào, thế mà khi Bắc Việt thắng trận đối với Nam Việt, Bắc Việt quyết tâm  hạ nhục toàn thể quân dân cán chánh của phe thua trận, đã đành Bắc Việt còn hành hạ, làm nhục đến cả gia đình họ và thậm chí cả đến người dân của cả miền Nam Việt Nam. Xem toàn thể dân miền Nam đều là kẻ thù ! Không phải ngẩu nhiên mà dân chúng miền Nam Việt Nam liều chết vượt biên, vượt biển, đi tìm Tự do. Trong 3 người đến bến Tự do, thống kê đoán có thể có 1 người đã chết ! Như vậy, ngày nay tại Hải ngoại với. 3 triệu người tỵ nạn, chắc phải có 1 triệu người làm mồi cho cá, cho hải tặc…

Vì vậy 30 tháng Tư chỉ phải là Quốc Hận thôi !.
Đó là một Biểu Tượng, Để nhớ, để không quên và không bao giờ quên. Đó để làm  Một Bổn Phận để Không Quên, để Nhớ – Un Devoir De Mémoire. 
  
2. Ngày Quốc Hận, một nhức nhối trong chiến thắng Cộng sản
Bộ máy tuyên truyền của Đảng Cộng sản Việt Nam muốn ngày 30 tháng Tư là Ngày Cách Mạng thành công, Ngày Giải Phóng toàn dân Việt Nam khỏi ….nhưng đến đây nghẹn họng. Giải Phóng Việt Nam khỏi cái nghèo ư ? Không, ngày quân Cộng sản chiếm Sài gòn, Cộng sản đề nghị một mô hình kinh tế tệ hại hơn lúc xưa. Dân Sài gòn suốt đời không biết sắp hàng, không biết phiếu thực phẩm, không biết ăn cơm trộn sắn, không biết bo bo , không biết nghèo, không biết đói… Lúc xưa có nghèo, có cực thiệt ra cũng có,  chứ sắp hàng mua cá « sô », mua thực phẩm thật là chuyện lạ. .. Giải Phóng Việt Nam khỏi cái kềm kẹp …Mỹ Ngụy ư ? ? Lúc xưa khi Mỹ Ngụy kềm kẹt, Sài gòn vẫn có biểu tình, vẫn có đình công đòi chủ tăng lương, báo chí có kiểm duyệt « tự ý đục bỏ » nhưng rất nhiều, hay phần đông báo chí là của  tư nhơn … Báo chí tư nhơn, ký giả tự do nhiều đến nổi có cả  báo chí, có cả ký giả « thân Cộng » nữa !
Vì đó, Đảng Cộng sản chỉ muốn Ngày 30 tháng Tư không được gọi là Ngày Quốc Hận nữa. Bằng mọi giá phải xóa bỏ tên nầy. Và tuyên truyền Đảng Cộng sản qua Nghị quyết 36,  bắt đầu láo lếu…Thế nhưng, cũng do đó mà  đã 38 năm qua, tên « Ngày Quốc Hận » vẫn được một số đông đồng bào Hải ngoại và một số không ít người trong nước tiếp tục dùng cho kỷ niệm ngày 30/04 hằng năm, vẫn gọi và tiếp tục gọi, mặc dù có những âm mưu, có thể trong một tinh thần « ngây thơ » nào đó, muốn « xóa bỏ hận thù », « hòa hợp hòa giải » « hàn gắn » đổi tên Ngày 30 tháng Tư. Và cũng vì vậy, người viêt  vốn « đi đêm sợ ma », « chim khôn sợ ná » chúng tôi vẫn không tin những gì Việt Cộng nói, vì tôi chỉ nhìn những gì Việt Cộng làm.
Do đó, ngày hôm nay, mặc dù các đại diên đương  quyền Cộng sản  cùng các đồng bọn phe cầm quyền, và cả đại diện những phe “vệ tinh nhà cầm quyền” cùng đứng lên, gọi là tỉnh ngộ, gọi là hiểu được lòng dân, dựng lên một Phong trào “Cải tổ Hiến Pháp”,  mặc dù  có  vẽ  lên cái giải pháp gọi là  tiến bộ, gọi là cởi mở, gọi là dân chủ là “ Bãi bỏ Điều 4:  mặc dù nhứt định không nói tới cái câu  “Đảng ta, Đảng Cộng sản phải cầm quyên” đi chăng nữa, thì cái giải pháp cải tổ Hiến Pháp cũng không  trả lời được nguyện vọng thực sự của toàn dân !
Vì cái Quốc hội,  cái cơ quan dùng để bỏ phiếu đó ; cái Quốc Hội, cái cơ quan dùng để giải quyết cái “cải tổ Hiến pháp” đó , nó Bất Chánh. Chúng tôi không dám gọi là “Vi Hiến”.
Vì cái cốt lõi, cái bản chất thực sự  của bản Hiến Pháp, và tất cả những Hiến Pháp của tất cả những chế độ Việt Nam Cộng sản đều Vi hiến cả !. Vi Hiến bởi vì không được một quốc hội  thật sự dân chủ ( gồm các đại diện được toàn dân bầu lên, các đại diện phải được phản ảnh toàn bộ các thành phần của dân chúng, từ các thành phần giai cấp, đến sắc tộcgiáo phái, hôi đoàn, đảng phái…) bỏ phiếu chấp thuận. Cha mẹ không có căn cước lý lịch đàng hoàng chánh thống, thì đứa con, sản phẩm làm sao có chánh thống.
Từ ngay những ngày đầu năm 1945 với Hiến Pháp 1946 đền ngày nay, qua hai chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa và Cộng hòa Xã hôi Chủ nghĩa Việt Nam tất cả đều do phe Cộng sản chủ mưu độc diễn, độc thoại, độc tài, độc quyền. Vì Tòa đại diện dân là Quốc hội, không chánh thống, vì không phải do toàn dân bầu mà chỉ một bộ phận nhỏ được chỉ định bầu thôi, bộ phận do Đảng Cộng sản chi phối và chỉ đạo. Vì không chánh thống nên không được hợp pháp dân chủ. Quốc hội ấy đẻ ra Hiến Pháp ấy, và nay, cũng một lò, lại Quốc hội ấy lại sẽ đẻ ra một Cải tố Hiến Pháp để cho ra lò một cái Hiến Pháp mới ! Thật là quanh quẩn chỉ là một Con rắn đang tự nuốt cái đuôi của mình ! – C’est un serpent qui se mord la queue !
Và do đó, ngày hôm nay, dù quý vị ở Hải ngoại có thành tâm, có thiện chí, hay « ngay thơ »  đi tìm một giài pháp để hạ căn thẳng ? để người dân trong ngoài  nước dễ nói chuyện với nhau ? nên có những đề nghị thay têngọi Ngày 30 tháng Tư, có kẻ đề nghị gọi là  Ngày Tự Do, lại có người đề nghị gọi là Ngày Thuyền Nhơn ?  còn có cả những người muốn biến Ngày 30 tháng Tư làm một Ngày Riêng biệt cho Miền Nam ! Vận động nhờ Quốc hội Mỹ ra Nghị quyết gọi « Ngày Nam Việt Nam » ! Nhưng  để làm chi vậy ?  
Có lẽ, họ SỢ cái tên «QUỐC HẬN» ?  – vì không thích cái chữ «Quốc Hận ? –  hay SỢ đến không dám nói, đọc, nghĩ đến chữ «Quốc Hận» ?  Có  phải chăng vì
Ngày 30 tháng Tư là một Ngày Tang cho tất cả dân Việt Nam ? nên mới là Ngày Quốc Hận !
3. Ngày 30 tháng Tư  cũng là ngày mà cả NướcViệt am bị lường gạt?
Dân miền Bắc đã đành ! vì « cá nằm trong rọ », tuổi già bị đấu tố, tuổi trẻ thanh niên thanh nữ bị nướng trên đường mòn Trường Sơn, sanh Bắc tử Nam, bị hy sanh, cho chế độ, vì chế độ ! Độc tài, khát máu đã đành, còn nói láo, nói dối,  rằng phải Giải Phóng miền Nam, cứu đói miền Nam, nuôi dân miền Nam… Nhưng khi vào đến Nam rồi thì hởi ôi ! muộn rồi, khi biết được, hiểu được rằng mình bị gạt bèn, hoặc có người, thì  ngồi khóc cho thân phận khốn nạn bị lường gạt mất cả tuổi thanh xuân (Dương Thu Hương), hoặc có kẻ,  thì  trước hay sau gì một thời gian, ngắn dài nào đó,  nín thở qua sông, cũng phải …  tỉnh ngộ ( Bùi Tín, Võ Nhơn Trí, Vũ Thư Hiên, Trần Độ, Nguyễn Văn Trấn..Tô Hoài …từ những lớp cán bộ đảng viên  già đến những cán bộ đảng viên trẻ, hay cả những người trẻ đấu tranh dân chủ ngày nay).
Nhà câm quyền Việt Cộng trong nước muốn Ngày 30 tháng Tư là Ngày Đại Thắng Mỹ.
Nhưng Sai ! Láo! Ngày hôm ấy làm gì còn có quân đội Mỹ mà thắng !
Ngày 30 tháng Tư quân đội Cộng sản Bắc Việt không có thắng quân đội Mỹ. Hiệp đinh Paris ngày 23 tháng Giêng 1973 đã kết thúc chiến tranh Việt Nam. Quân đội đồng minh của Việt Nam Cộng Hòa và quân đội Mỹ không còn có mặt ở Việt Nam bắt đầu từ ngày ấy rồi. Ngày 30 tháng Tư, chỉ là ngày Bắc Việt nuốt lời ký kết Hiệp định Paris : «  là đình chiến tại chổ, là ai ở tại chổ đó, không thêm vũ khí không thêm quân và ngưng bắn … », xua quân ồ ạt cưởng chiếm Nam Việt. Ngày 30 tháng Tư là ngày toàn bộ Dân tộc Việt Nam bị lường gạt, nhưng dân chúng Nam Việt là những nạn nhơn nặng nhứt. Bằng chứng nếu thật sự Giài phóng Miền Nam đang bị Mỹ kềm kẹp tại sao phải bắt giam quân dân cán chánh, nhơn viên chánh quyền miền Nam ? nếu đó là một chánh quyền bị cầm kẹp ?. Tại sao phải đuổi người dân đi về nông thôn, giải tỏa thành phố, hành hạ dân chúng các thành phố ? có phải là sợ dân thành phố nổi loạn chăng ? Giải Phóng ? không, đúng hơn Xâm chiếm
Trong lịch sử cận đại Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam đã hai lần lường gạt dân.
Lần thứ nhứt, nói : “Ngày 2 tháng 9 là Ngày Cướp Chánh quyền, lấy lại Độc lập từ Pháp”. Sai!  Hô Chí Minh và đồng bọn đã cướp chánh quyền chánh thống từ tay Vua Bảo Đại.  Nhà Nguyễn đã lấy lại Độc lập, sau khi chế độ thực dân Pháp đã bị sụp đổ. Chế độ Thực dân Pháp đã sụp đổ ngay khi trục Nhựt – Đức – Ý, thắng quân Anh – Pháp năm 1940. Nhựt đã chiếm và kiểm soát toàn cỏi Đông dương rồi,  nhà cầm quyền Pháp sở tại là thuộc chánh phủ bại trận Pháp là Nhà nước Vichy, làm tay sai cho giặc ở Âu Châu với Đức và ở Đông dương với Nhựt. (Gọi Chánh quyền Vichy vì cơ quan hành chánh trung ương của Thống chế bại trận Pétain đặt tại thành phố Vichy – thủ đô Paris của Pháp bại trận đặt dưới quyền quân quản của Quân đội Đức). Như vậy không phải chỉ sau ngày 9 tháng 3 năm 1945, quân đội Nhựt mới làm chủ Đông dương ( xin nhắc lại một lần nữa là chế độ thuộc địa Pháp đã mất quyền từ năm 1940). Sau ngày 9 tháng 3 năm 1945, vì toàn quyền Đông dương đã mất chức. Nhựt bổn không có ý định xâm chiếm Đông dương thay thế Pháp, nên đã đề nghị  trả Độc lập cho Vua Bảo Đại. Đó làchánh thốngPháp cướp Việt Nam trong tay Nhà Nguyễn, nay Nhà Nguyễn lấy lại Độc lập cho Việt Nam vì Việt Nam ngày ấy không còn chánh quyền nữa. Chẳng những lấy lại Độc lập Vua Bảo Đại còn tuyên bố bãi bỏ mọi Hiệp Ước ký kết với nước Pháp lúc xưa. Bằng lời tuyên bố trên bằng hành động trên Vua Bảo Đại đã lấy lại chủ quyền cho Việt Nam ngày 10 tháng 3 năm 1945. 
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Việt Minh cướp chánh quyền Vua Bảo Đại và Chánh phủ Trần Trọng Kim.
Lần thứ hai là Ngày 30 tháng Tư năm 1975, Bắc Việt  đơn phương xé bỏ Hiệp định Paris cưởng chiếm miền Nam.
Vì những lý do trên, chúng ta không thể thay tên đổi tánh Ngày Quốc Hận 30/4  được! Cũng như dân Do Thái với Shoa, hay Holocauste, hằng năm họ tưởng nhớ đến những năm tháng dân Do thái ở Âu Châu bị NaZi Quốc Xã tàn sát. Dân Do Thái nhớ ngày Shoah. Lễ Tang Shoah để không quên 6 triệu người Do Thái bị giết. Chúng ta cũng không bao giờ quên Ngày Quốc Hận 30/4.
Cũng như các dân Do Thái không quên chiếc thuyền Exodus đưa họ hồi hương, dân Huê Kỳ nhớ ơn chiếc Thuyền Mayflower đến họ đất Mỹ. Chúng ta dân Việt Nam Hải ngoại tỵ nạn Cộng sản cũng sẽ không quên làm lễ Tạ Ơn Ngày Thuyền Nhơn, nơi đây, công đồng tỵ nạn Đức không quên thuyền Cap Adamur ; nơi kia, cộng đồng tỵ nạn ở Pháp không quên thuyền Ile de Lumière – Đảo Ánh Sáng…Tất cả vì  Bổn phận Không Quên – Devoir De Mémoire.
Và cũng vì Bổn Phận Không Quên – Devoir de Mémoire.
Ngày Quốc Hận mãi mãi sẽ là Ngày Quốc Hận,
Mãi mãi trong Trí nhớ của người Việt Nam muôn thuở,
Đời đời,  mãi mãi, Ngày Quốc Hận sẽ ghi  trong lịch sử Việt Nam
Để không bao giờ tái diễn nữa.
Hồi Nhơn Sơn, tháng tư đen thứ 38. 15/04/13
TS Phan Văn Song

2:26pm Feb 11
QUÊN QUÁ KHỨ ĐỂ ĐOÀN KẾT ?
Quang Huynh

Có số người lớn tiếng kêu gọi người Việt tỵ nạn nói riêng, người Việt quốc gia nói chung, cần phải quên quá khứ để đoàn kết dân tộc , tạo thành sức mạnh truyền thống chống ngoại xâm.Lời kêu gọi thoạt nghe, chúng ta có cảm tưởng người kêu gọi là bậc sĩ phu yêu nước, đáng ngưỡng mộ. Song nghẫm kỷ một chút, chúng ta cảm nhận một thứ điều kiện cho sự đoàn kết.Phải quên quá khứ mới đoàn kết được? Vậy quá khứ người tỵ nạn CS là cái gì mà trở thành điều kiện tiên quyết trong việc kiến tạo khối đoàn kết dân tộc.
Có số người lớn tiếng kêu gọi người Việt tỵ nạn nói riêng, người Việt quốc gia nói chung, cần phải quên quá khứ để đoàn kết dân tộc , tạo thành sức mạnh truyền thống chống ngoại xâm.Lời kêu gọi thoạt nghe, chúng ta có cảm tưởng
Tập thể người Việt tỵ nạn vốn là một phần dân Việt sống ở miền Nam Việt Nam.Đất nước chia đôi, người Việt miền Nam sống dưới chế độ Cộng Hòa, gọi nôm na là Việt Nam Cộng Hòa.Miền Nam xây dựng được một thể chế dân chủ non trẻ theo trào lưu thế giới.Thể chế Cộng Hòa lấy tam quyền phân lập làm xương sống cho chính thể.Quyền lợi và nghĩa vụ công dân được ghi nhận chi tiết trong hiến pháp.VNCH lấy chủ thuyết kinh tế hoạch định mềm dẽo làm khung sườn xây dựng sự giàu mạnh cho đất nước. Tuy là một quốc gia đang phát triển, song VNCH vào thời thập niên 50-60 là quốc gia thịnh vượng nhất Đông Nam Á.Đời sống nhân dân miền nam được tự do và hạnh phúc.Để bảo vệ chế độ, chính phủ thành lập trường võ bị quốc gia huấn luyện sĩ quan chính qui cho quân đội , học viện Quốc Gia Hành Chánh đào tạo các nhà cai trị trẻ thay thế những công chức gìa nua thời Pháp thuộc, học viện Cảnh Sát Quốc Gia đào tạo những sĩ quan nghiệp vụ, bảo vệ an ninh trật tự công cộng trong tinh thần tôn trọng luật pháp, và các viện đại học quốc gia khác để đào tạo nhân tài.Các tôn giáo được hành đạo và phát triển không giới hạn.
Trong khi đó Miền Bắc theo chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa ( Cộng Sản) với danh xưng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.Chính thể lấy chủ nghĩa Marx-Lenin làm chủ đạo.Đảng CS lãnh đạo toàn diện quốc gia.Một quốc hội được dựng lên theo phương cách " Đảng cử, Dân bầu " là cơ quan quyền lực cao nhất. Quốc Hội viết hiến pháp, bầu ra chủ tích nước, thủ tướng, công tố và tư pháp. VNDCCH lấy chủ thuyết kinh tế hoạch định cứng rắn là công cụ xây dưng kinh tế nước nhà.Mọi sinh hoạt kinh tế đều được gói trọn trong kế hoạch ngủ niên.Phủ nhận quyền tư hửu của công dân.Mọi tài sản quốc gia đều thuộc sở hửu chung toàn dân do Nhà Nước quản lý.Xây dựng kinh tế tập thể qua các loại Hợp Tác Xã, và phân phối lợi tức qua hình thức công điểm. Tôn giáo được sinh hoạt trong khuôn khổn hoạch định của Nhà Nước.
Việt Nam chia đôi bởi hội nghị Genève, Thụy Sĩ, do Anh và Nga đồng chủ trì.Theo Hiệp Định sau 2 năm chia cắt, hai miền sẽ thống nhất qua Tổng Tuyển Cử dưới sự giám sát quốc tế.Song hai miền Bắc Nam không thõa hiệp được trong việc tiến tới tổ chức bầu cử thống nhất.Từ đó trở đi, một cuộc chiến tranh cục bộ xãy ra giữa hai miền, khi hòa huỡn, lúc quyết liệt, khiến nhiều triệu người Việt thương vong.
Miền Nam quyết bảo vệ thể chế Cộng Hòa với sự trợ giúp của Hoa Kỳ.Miền Bắc theo nguyện vọng bành trướng của Cộng Sản Quốc Tế nên quyết tâm chiếm Miền Nam bằng mọi gía.Sự trù phú của Miền Nam là một nguyên nhân khiến miền Bắc không chấp nhận bất cứ giãi pháp nào không cho họ đặt chân lên miền Nam.Hồ Chí Minh luôn miên man trong suy nghĩ " Miền Nam trong trái tim tôi ".Do đó cuộc chiến càng ngày càng khốc liệt. Cuộc chiến làm thiệt mạng nhiều triệu người Việt ở hai phía.Số người bị thương gấp đôi. Về sau, Hoa Kỳ gặp khó khăn không thể chi viện cho Miền Nam do Phong Trào Phản chiến lên cao, áp lực chính phủ rời bỏ cuộc chiến Đông Dương.Vụ án Watergate xảy ra, khiến hành pháp Hoa Kỳ phải " thay ngựa giữa dòng ". Miền Nam lâm vào thế bế tắc. Cộng Sản Quốc Tế chụp lấy cơ hội tăng viện và thúc đẩy Miến Bắc xâm chiếm Miền Nam.Miền Bắc thắng lợi nhờ khai thác đúng thời cơ.
Trong đà hoan lạc của thắng lợi bất ngờ, người chiến thắng bố cáo toàn dân " chỉ đế quốc Mỹ thua, thắng lợi hoàn toàn thuộc người Việt " và đưa ra chính sách khoan hồng cho người từng phục vụ chế độ cũ (VNCH).Như một chuẩn bị gạt bỏ mặc cảm trước khi chung sống chan hòa với người dân miền Bắc, họ khuyến khích sĩ quan , viên chức miền Nam trính diện cãi tạo trong thời hạn thật ngắn 15 ngày, 30 ngày. Khi thời gian qui định qua đi , không một người nào cãi tạo được trở về.Để trả lời cho dân miền Nam và thế giới, chính quyền tuyên bố " thành phần cãi tạo là những người từng ăn gan uống máu người nên cần phải cãi tạo lâu dài...".Thì ra cãi tạo chỉ là cái bẫy, lùa dân quân miền Nam vào trại giam để tiện việc bình định vùng đất mới.Bước kế tiếp là o ép đưa dân thành phố đi khai phá các vùng kinh tế mới.Nhà cửa tài sản của họ được nhà nước quản lý, mang cấp phát lại cho cán bộ, viên chức từ rừng sâu hay miền Bắc chuyển vào.Mổi ngày, hàng ngàn chiếc xe tải chở về Bắc " các chiến lợi phẫm " như tài sản,trang thiết bị, máy móc. nguyên liệu..Thậm chí, 16 tấn vàng dự trữ quốc gia được đưa ra Bắc để ngoài ngân sách, rồi các viên chức lãnh đạo chia nhau làm của riêng..Tiếp theo là ban hành lệnh đổi tiền để cắt mức sống miền Nam xuống ngang với miền Bắc.Chính sách phân biệt đối xử giữa miền Nam và miền Bắc được thực hiện một cách phổ quát.Như ngăn chận con em chế độ cũ vào học đại học hoặc vào làm việc công.Người dân miền Nam không thể sống trong bầu không khí ngột ngạt sau hai lần đánh tư sản " chà xát ", nên tìm cách trốn ra nước ngoài tìm cuộc sống mới. Kể từ đó, thế giới chứng kiến một cuộc di tản lớn nhất thời đại.Hàng trăm ngàn người bỏ mình giữa biển khơi hay rừng gìa trong hành trình tìm tự do.Nỗi thương tâm cộng với sự bàng hoàng, khiến các quốc gia tiên tiến mở cửa đón người tỵ nạn định cư.Từ đó cộng đồng người Việt hải ngoại thành hình.Người thoát được cảm thấy mình may mắn không đành lòng, quên nổi khoắc khoải của người kẹt lại.Từ đó phong trào tranh đấu cho một nước việt Nam tự do, dân chủ và nhân quyền hình thành.Chế đô độc tài CS chẳng những không thức tỉnh cởi trói cho người dân được thở không khí tự do mà còn xiết chặt hơn nửa, để giử thế độc tôn cai trị cho đảng CS.
Sau khi mở cửa đổi mới để cứu lấy chế độ.Cuộc sống người dân có dể thở đôi chút nhờ sự hổ trợ các quốc gia Âu-Mỹ .Người Việt lưu vong thành công hải ngoại, gởi tiền giúp gia đình, vô hình trung tạo nguồn thu nhập ngoại tệ to khũng cho chế độ CS.Do đó đảng CS nảy lòng tham, muốn chinh phục khối người Việt tỵ nạn để tha hồ làm mưa làm gío.Song tình hình thế giời chuyển đổi ngoài dự tính của Hà Nội.Liên Xô tan rã.Trung Cộng muốn thôn tính Việt Nam.Đảng CSVN đôi phen đứng lên, ngồi xuống, chống TC, rồi thuần phục TC.Trong đảng nảy sinh số đảng viên Hán Tặc muốn VN trở thành tỉnh tự trị của TC.Số khác không chấp nhận nhưng không dám thẳng thừng tỏ bày ý hướng thoát Trung.Người Việt khắp nơi đau lòng trước cảnh ức hiếp của ngoại bang.Đồng thời phẩn nộ trước thái độ hèn yếu của Nhà Nước CS.Một số thức gỉa noi gương nhà Trần kháng Nguyên Mông với hội nghị Diên Hồng, kêu gọi toàn dân đoàn kết để tạo thành sức mạnh dân tộc chống ngoại xâm.Song thấy hai quá khứ CS và Quốc Gia, khó lòng tương hợp, khắc kỵ như nước với lửa.Thế rồi một khuynh hướng dung hòa xuất hiện, kêu gọi người Việt bỏ qua quá khứ để đoàn kết chống TC. Nhu cầu giử nước trên tất cả các quyền lợi cục bộ.
Người Việt tỵ nạn từ bỏ quá khứ của mình là từ bỏ những gì ? Một số người vô tình hay cố ý hiểu quá khứ người Việt tỵ nạn bao gồm sự hận thù thua cuộc hoặc mất mát thuở vàng son.Hiểu như vậy chẳng những hẹp hòi mà cố tình bôi nhọ lý tưởng quốc gia.Mọi người cần hiểu cho đúng, quá khứ người Việt hải ngoại là quá khứ chiến đấu bảo vệ lý tưởng Cộng Hòa của dân quân miền Nan VN tức là dân chủ, tự do và dân quyền.Bỏ quá khứ còn có nghĩa là người Việt thôi đấu tranh đòi một nước VN dân chủ, tự do, dân quyền, công bằng và công lý.Còn chính quyền CS rời quá khứ tức là từ bỏ dùng bạo lực buộc người dân tuân phục.Thôi dùng công an dưới hình thức côn đồ đánh đập bất cứ ai nói ngược với chủ trương của đảng. Thay đổi chính sách nhà nước quản lý tài sản toàn dân để cho viên chức , đảng viên vịn cớ, thu tóm mọi tài sản chung bỏ vào túi riêng. Thôi toàn trị, thôi chuyên chế, thôi độc quyền lãnh đạo, biết lắng nghe nguyện vọng của người dân..Nếu được như vậy, dân tộc VN tức khắc gom về một mối .Song tất cả quyền và lợi đảng viên CS đều nằm trong quá khứ nầy.Nay buộc họ từ bỏ là việc làm không tưởng. Người CS làm sao rời bỏ quá khứ của họ, như con sói ngàn đời không thể trở thành con cừu.Trường hợp Người Việt tỵ nạn tự nguyện rời bỏ quá khứ của mình để hòa nhập với chế độ CS toàn trị, chẳng khác nào con cừu tự nạp mạng cho sói.
Qua tình tiết trên chúng ta thấy giãi pháp từ bỏ quá khứ chỉ là ảo tưởng.Nếu không phải thế, là cái bẫy nhằm lôi kéo người Việt tỵ nạn lọt vào vòng tay đầy móng sắt của loài sói dử như vào thuở 1975 với cái bẫy tập trung cãi tạo.
Người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại không dại lọt bẫy CS thêm lần nửa.Những tên CS nằm vùng hay bọn thân Cộng theo đóm ăn tàng, dù cố gắng mấy cũng không lôi kéo người Việt hải ngoại , vốn có nhiều kinh nghiệm chung sống với CS vào " mê hồn trận " dù được dàn dựng công phu mấy . Bọn chúng chắc chắn sẽ thất bại thôi.



****


NAM-BẮC, AI THẮNG AI?

Ngay sau ngày 30 tháng Tư đen tối, người Miền Nam chua chát bảo: Miền Nam nhận họ. Miền Bắc nhận hàng! Câu nói chua chát nhưng thục tế là như vậy. Đặt cái tựa như trên thấy có vẻ phân biệt Bắc-Nam, nhưng thực tế tiếc thay là như vậy!
Sở dỉ nhắc lại câu trên là để ôn cố, tri tân. Nhắc chuyện xưa dẫn đến chuyện nay: Cọng sản, duy vật, vô thần thắng? Hay người Quốc gia/ Truyền thống Dân tộc thắng? Theo đạo lý, “ Nhu thăng cương. Nhược thắng cường.”
Cũng là để nhắc nhở giới trẻ hiện nay đang dần thân tranh đấu vì công bằng, đạo lý, tin tưởng vào lẽ tất thắng “ Nhân nghĩa thắng hung tàn “ theo truyền thống dân tộc.

CỘNG SẢN MIỀN BẮC THẮNG TRÊN ĐẦU NGỌN SÚNG

Những ngày cận kề ngày oan nghiệt 30 tháng Tư, chiếc phi cơ quân sự Hercule Mỹ hạ cánh xuống phi trường Tân Sơn Nhứt bốc xuống 6 khẩu pháo Howitzer 105 ly với cấp số 18 viên đạn cho mỗi khẩu! Mượn cớ tiếp vận cò con để chở đi khí cụ cao cấp của cơ quan Viện trợ Quân sự Mỹ, tục gọi DAO (Defense Assistance Office).
Cũng trong những ngày ấy, một buổi chiều, ông có bút hiệu Tiểu Tử, chức việc hảng xăng dằu Nhà bè, bỏ sở về, gục khóc nức nở trên vai vợ hiền, khi “người ta” từ chối không cho chiếc tàu chở xăng tiếp tế cho Không lực VNCH từ Singapour tiến vào Việt Nam.
Cũng trong những ngày ấy, khi đêm về, chiếc đồn côi Quận Định Quán kêu cứu, yêu cầu pháo yểm. Pháo đội khai hỏa 3 phát rồi ngưng vì chỉ còn đủ đạn để phòng thủ vị trí!
Phi yểm? Làm sao còn xăng để tiếp cứu chiếc đồn nhỏ trên núi rừng Xuân Lộc xa xăm?!

Về phía bên kia, 5 Quân đoàn với chiến xa và pháo đủ cở với đầy đủ đạn dược rùng rùng tiến vào Nam như đi du lịch không cần phòng thủ trên không vì Mỹ đã cam kết không can thiệp còn Không lực VNCH đã cạn hết xăng dầu.

Ngày ra trình diện đầu hàng, tên Trung tá ba Hiền, Ủy viên An ninh Quân khu 7 Miền Đông kênh kiệu bảo: Nói cho anh hay, Dương Văn Minh mà không tuyên bố đầu hàng, cái tỉnh lỵ Biên Hòa của anh sẽ bị đơn vị pháo từ Hố Nai giả vào, san thành bình địa. Saigon cũng vậy, các đơn vị pháo bên Phước Lý, Thủ Thiêm sẳn sàng nhả đạn san bằng.
Như vậy, xe tăng và pháo cs tiến vào chiếm Saigon, biểu tượng Miền Nam, để lập nên đế chế trên đầu ngọn súng, đúng như lời tổ sư cs Mao Tàu dạy.

MIỀN NAM CHINH PHỤC LÒNG NGƯỜI

Ngày gọi là Đại thắng Mùa Xuân 75, trên vệ dường Saigon có một nữ cán binh cs ngồi khóc nức nở: Nhà văn Dương Thu Hương rơi nước mắt cho thân phận, tuổi thanh xuân bị tiêu phí vì bị đảng lừa gạt. Cũng khóc cho Miền Nam văn minh bị lũ man rợ dày xéo phủ phàng!

Cũng từ ngày ấy, dân gian Miền Nam có câu ca dao mới:

Nam kỳ khởi nghĩa, tiêu Công Lý
Đồng khởi, vùng lên, mất Tự Do

Cũng từ dạo ấy, người dân vùng căn cứ “cách mạng” Củ Chi chua chát ngâm nga;

Ngày xưa Đất Thép Thành Đồng
Ngày nay đất thép hóa ra thành bùn

Người dân bình thường than thở:

Thời VNCH cái gì cũng có
Thởi HCM mua cây đinh cũng phải sắp hàng

Ngày thân nhân từ Miền Bắc vô Nam, thấy họ hàng còn ở Saigon, chép miệng bảo: Sao không chạy đi Mỹ cho lẹ?!

Ngày người tù Miền Nam đi đày ra Bắc, có khi gặp các cụ lớn tuổi thường bị quở: Ngoài nầy, trông ngóng các ông ra giải phóng. Hóa ra các ông lại thua trận, đi đày ra đây. Tội nghiệp!
Mà nào ai biết ai tội nghiệp hơn ai? Bởi vì các bác già cả đời chịu đựng gông cùm, bạo ngược, còn các chàng trai trẻ Miền Nam, dẫu mai sau có lẽ nào chăng nữa thì cũng đã từng trải qua một thời oanh liệt.
                              
TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG
AI THẮNG AI?

TUỔI TRẺ VIỆT NAM LÀM NÊN LỊCH SỬ

Từ ngày lớn tuổi, tôi chỉ trông cậy nơi tuổi trẻ. Tôi không ngại ngùng gì khi nhắc đi, nhắc lại “ Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau,” hoặc “ Thanh niên là rường cột của Quốc gia,” hoặc “ Thanh niên là người chủ tương lai của Đất nước.”

Trước đây một năm, ít ai tưởng tượng được, chỉ một sớm, một chiều mà dấy lên các phong trào tranh đấu chống bạo quyền.
Vậy mà mùa hè năm ngoái, đích xác là Ngày 5 tháng 6 năm 2011, trên hai ngàn dân Đồng Nai, Bến Nghé ở Saigon cùng lúc trên một ngàn đồng bào Cố Đô Thăng Long nhất tề vùng lên, dỏng dạc cất cao lời yêu nước chống Tàu xâm lăng, bất chấp sự đàn áp tàn bạo của cường quyền bán nước, hại dân! Đi đầu và chịu đánh đập, băt bớ chính là các thanh niên nam,nữ, tuổi trẻ Việt Nam.

Tiếng bom, tiếng súng hoa cải Tiên Lãng là từ gia đình nam, nữ của người trung niên Đoàn Văn Vươn, liều thân chống lại cường hào cướp nhà, cướp ao, đầm, tuyệt đường sinh kế. Đây là những người tiếp nối truyền thống ' hào kiệt “ của tổ tiên!

Ai là người đổ máu trên cánh đồng Văn Giang, Vụ Bản? Tiêu biểu là người phụ nữ có tên mộc mạc Ngô Thị Ánh!

Và còn ai nữa... Những Việt Khang, Minh Hằng, Minh Hạnh, Huy Chương, Quốc Cường và còn nhiều nữa...

Vậy đó, tương lai là thuộc về giới trẻ. Một khi mà giới trẻ nhận thức được sụ cách biệt giữa thể chế “nhân bản” truyền thống dân tộc và chế độ độc tài, toàn trị bạc ác, bất nhân thì cuộc chiến giũa “thiện”, 'ác” sẽ đi vào kết cuộc dù là bao nhiêu lâu chăng nữa.

Xin ghi lại đây bai viết ngắn, tiêu biểu về nhận thức của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay:

Lạc Hồng Quốc (Danlambao)37 năm đã qua rồi, hôm nay có thời gian rảnh rỗi để nhìn lại mình. Với chừng ấy thời gian đã qua đi, cũng không là quá dài cho một dân tộc nhưng không quá ngắn cho một đời người!

Nhớ lại những ngày thơ ấu dưới mái trường qua cả 2 chế độ, mình chợt nhớ đến bài quốc ca mà mỗi sáng đầu tuần dưới lá cờ Tổ quốc tất cả học sinh cùng xướng lên một cách trang nghiêm.

Nói các bạn đừng cười, đến bây giờ mình vần nhớ vanh vách ca từ của bài quốc ca xưa, còn bài quốc ca hiện nay thì mình chỉ nhớ lỏm bỏm thôi, dù lúc thay đổi ấy mình chỉ đang học dở dang lớp 4 tiểu học. 

Mình phải lên mạng để tìm lại cho chình xác những gì mình còn nhớ, xem như là một cách để kiểm tra lại khả năng của mình.

Đọc lại ca từ của 2 bản quốc ca mình xin nhắc lại đưới đây và xin có chút ý kiến về nó xem như một sự so sánh. Điều này cũng trả lời được cho mình rất nhiều câu hỏi mà đôi lúc mình không hiểu vì sao!

Quốc ca Việt Nam Cộng Hoà (1)

Này Công Dân ơi! Quốc gia đến ngày giải phóng
Đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống.
Vì tương lai Quốc Dân, cùng xông pha khói tên,
Làm sao cho núi sông từ nay luôn vững bền.
Dù cho phơi thây trên gươm giáo,
Thù nước, lấy máu đào đem báo.
Nòi giống lúc biến phải cần giải nguy,
Người Công Dân luôn vững bền tâm trí.
Hùng tráng quyết chiến đấu làm cho khắp nơi
Vang tiếng người nước Nam cho đến muôn đời!
Công Dân ơi! Mau hiến thân dưới cờ!
Công Dân ơi! Mau làm cho cõi bờ
Thoát cơn tàn phá, vẻ vang nòi giống
Xứng danh nghìn năm giòng giống Lạc Hồng!

Quốc ca Nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2)

Đoàn quân Việt Nam đi chung lòng cứu quốc, 
bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa, 
cờ in máu chiến thắng mang hồn nước, 
súng ngoài xa chen khúc quân hành ca, 
đường vinh quang xây xác quân thù,
thắng gian lao cùng nhau lập chiến khu,
vì nhân dân chiến đấu không ngừng,tiến mau ra sa trường. 
Tiến lên, cùng tiến lên, nước non Việt Nam ta vững bền

Qua nội dung trên có lẽ chúng ta có quá nhiều suy nghĩ về các vấn đề:

1. Tinh thần dân tộc: niềm tự hào dân tộc (1), không thấy hình bóng dân tộc (2)

2. Đối tượng hướng đến: mọi công dân (1), chỉ nói đến một số người (2) (Trẻ con mà hát bài này thì chẳng thấy có mình ở trong ấy)

3. Yêu nước đòi hỏi sự hy sinh, cống hiến (1), Thể hiện sự hung bạo, khát máu (2)

4. Hướng đến sự bền vững – lâu dài (1), Ào ạt - xốc nổi - không định hướng tương lai.
………….

Và còn biết bao nhiêu điều xin nhường cho các comment bình luận...

Quốc ca của một đất nước phần nào cũng thể hiện quan điểm của dân một chế độ đúng không các bạn? 

Chẳng trách hôm nay chúng ta...
Xem hầu hết lời bình góp ý đếu nhấn mạnh về tính dân tộc và hiếu hòa của Quốc ca VNCH đối lại với tính sắt máu, cục bộ của bản Quốc ca cs.
Nhìn chung, giới trẻ đã xác nhận được hướng di: Tìm lại “ Tinh thần Dân tộc.”
Muốn được như vậy, xin cùng nhau đọc Bình Ngô Đại Cáo:
“ Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân điếu phạt chỉ vì khử bạo “
…................
“ Đem Đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy Chí nhân mà thay cường bạo”

Nguyễn Nhơn
(Hướng về Tuổi trẻ Việt Nam)
16/5/2012